Tô Minh nhắm chặt hai mắt, ngơi cảm thấy lóng hình ảnh đêm ni trông chộ biến vách loại cảm giác nặng nài nỉ, lẩn quẩn trong bụng nó. Cảm giác ấy, tràn trề thê tiền lương, bi ai.
‘bộ xương đấy lót còn sống là người nà trong suốt tộc Hỏa Man, vì sao chỉ nhiều y nhiều trạng thái trong quá đệ biến hóa thành Nguyệt Dực tự chấm dứt sinh mệnh…nhiều lẽ, hắn là cường giả…tộc Hỏa Man…’
Xem Phim Vi Sao Lac
Trước mắt Tô Minh giờ ra cái điều xương quái gở. Khẽ thở dài, trong đầu nó, điều càng tiến đánh hắn khó quên là xong xuôi văn phức tạp.
“Phu tôn giáo Man dục, đồng tám phương, dư hỏa dung máu, niệm xuất phần thương tình, niệm tẫn nhiên sườn. giả dụ hỏa nguyệt ló khỏi mây, thiên địa bao la. hồi ấy trầm tư, huyết hỏa trập trùng, cửu vây cực, nhất vi pháp, nhiên Hỏa Man chín bái, vách bái hỏa chi thông!”
Tô Minh không hiểu tinh nghĩa cú nói nào, trầm ngâm. nó quét mắt coi Bạch thiêng liêng đứng đằng rìa đang xem xét xung vòng vo, sắc bình diện nhiều tò mò, hiển nhiên chẳng biết nơi nè là đả cái giống.
“béng ôi thôi, Bạch thiêng o nương.” Tô Minh mỉm cười, khiêu vũ người lên ngơ hướng đường ra ngoài.
Bạch lẻ vội vàng theo sau. cô hử sớm muốn chóng vánh rời khỏi đây, ở chốn nà mỗi giây đều khiến o khó chịu.
Phim Tinh Ly Biet
Mới trớt ra khỏi cửa, loáng chập phía ngoài lắm gió núi gào thét ù vào người, khiến người mỗ lắm cảm giác bị rồ hủi cuốn phai. Bạch linh nghiệm nhan sắc bình diện tái tệ nạn, túm chặt chịa vách đá đằng cạnh.
Đối với người tử nhỏ được bộ lạc cưng chiều như o, đỉnh núi thế nào cô chưa lớp leo, giờ dù rằng cắn răng chịu đựng cơ mà khuôn bình diện ngày càng tái nhợt đã lộ vào gác sợ hãi.
Tô Minh đánh giá Bạch lẻ. y chưa kiêng kị thấy gác gái nào đẹp như vậy, đặc biệt là khuôn phương diện tái xanh khiến người đau tâm.
“Thôi, tao cõng canh vậy.” Tô Minh gãi đầu, tim đập rộn nhịp.
“Ngươi…” Bạch Linh đo đắn một tí, lại dòm dưới chân vực sâu ngàn mét, rốt cục nhẹ gật đầu.
Tô Minh nâng cao tinh thần, ngồi chồm hỗm xuống. Khuôn mặt tái nhợt mức Bạch thiêng liêng nổi màu hồng, im lặng nằm trên lưng chừng Tô Minh, hai tay bản năng ôm cổ nó.
Tô Minh chớp mắt, nó cảm nhận được từ sau lưng chừng truyền tới sự mềm mại và mùi hương chui vào mũi. Hít sâu một hơi, trong suốt vâng ngơi vấn vương điều gì đó.
“Vậy…canh phải ôm chặt đẹp trui à, đừng để té xuống rồi trách tui.” Tô Minh phản xạ nói, mà không nghe sau lưng chừng phát vào tiếng chi. y do dự đơn chập, tụ họp ý thức chóng vánh trèo xuống núi.
Nhanh nhẹn như y lại thêm quen thuộc vùng núi này, dù cõng một người cũng không trung bị ảnh hưởng nhiều. nhưng hôm nay chẳng biết đánh biết bao, Tô Minh dận đàng đều là hơi nhấp nhô, thỉnh thoảng thân thể nhảy vọt xuống dưới khiến người sau vơi kinh hô, nghỉ lại ngay tức thì bắt lấy đơn số dây mây hoặc vách đá.
Cảm nhận thân thể mềm mại càng ôm chặt chẽ mình, Tô Minh lộ vẻ bình diện khoái trá.
Xem Phim Ầu Ơ Ví Dầu
Vốn chả cần dùng thời gian quá lâu là lắm dạng trèo xuống Hắc Viêm Sơn, Tô Minh lại dùng tròn hai tiếng đồng hồ mới chậm chạp phứt xuống. chốc Bạch linh nghiệm đỏ mặt ẩn chứa khủng hoảng nhảy xuống lưng Tô Minh, nó còn thầm nhớ tiếc, mắt xoay tròn ho khan vài tiếng ngó Bạch thiêng.
“Nơi nà là rừng núi, tuyết đọng rất dày, lắm chả ít chốn đặt cạm bẫy, lại cách Ô Long cỗ nhạc hơi xa, đơn mình cô chỉ sợ sẽ gặp hiểm. Vậy quách, tao trước đưa o đến Ô Long bộ nhạc rồi lại béng nhà mình.” Tô Minh chậm rãi nói vừa quan sát dung nhan phương diện Bạch linh nghiệm.
Khi ngơi thấy gác ra bộ đo đắn thời lòng thầm mừng, vội vàng mở miệng.
“nhưng mà lối chẳng dễ phai, nếu đừng thời cứ để tao nối cõng o, như vậy có thể tùng tiệm thời gian, tớ cũng sít tí teo trở dận nhà.” Tô Minh nhíu mày, nhìn nhận nhan sắc trời, nói.
Vì Đó Là Em
“Vậy…” Bạch thiêng liêng cắn môi dưới, mặt lại đỏ bừng. hồi mới từ ngọn núi trèo xuống o liền thấy vào hành vây cố ý mực tàu người này, nếu một lối đều như vậy…trong mắt Bạch thiêng liêng nhiều vừa thẹn vừa giận.
“biết bao? tao chính là ân nhân cứu mạng hạng gác!” Tô Minh trừng mắt. chộ mắt Bạch linh nghiệm lắm tia tức giận, hắn hơi lo nhưng mà nghĩ tới là mình cứu đối phương thời lại kiêu hùng đường bệ ngay.
“cô nhiều chi không vui nữa? Thôi được, dù sao gác cũng là Man Sĩ, tuy nơi nè có chả ít dã thú, có nhiều bẫy rập, nói chứ chừng đang nhiều Nguyệt Dực, song cẩn thận tí tị chắc là chớ biết bao…Vậy nhé, trui đi đây.” Tô Minh thở vào, xoay người muốn dận hướng cỗ nhạc.
chứ đợi nó bước ra vài bước, sau lưng chừng truyền đến thanh âm mềm yếu kèm theo nóng ruột.
“Vậy…vậy cảm ơn…anh. tao không trung biết lối, anh đưa tao trở quách bộ nhạc thứ tớ chạy.”
Tô Minh thầm mừng, cơ mà sắc bình diện tĩnh tâm như thường, trái lại hơi cau mày giả tảng dáng chứ muốn lắm. Liếc Bạch linh nghiệm đơn cái, y ngồi chồm hỗm xuống, mất nhẫn nại giục.
Vua Di Vua Khoc
“lẹ lên đây trớt, xem coi trước hồi trời tối giàu thể trở chạy giò. Nếu chẳng thể quay đi thì cần kiếm nơi qua đêm.”
Bạch linh nghiệm mở to mắt ngóng Tô Minh, đối với người trước mắt, cô hiểu chút ít, đặc biệt là nhớ tới tã lót ở bộ phường càng khiến canh nhiều hồi hương không biết nói hệt nữa.
Hơn nữa, quan yếu nhất là, người nè bước đến chập gác vô vọng nhất. Ở trong động đá vôi, sắc đẹp bình diện đối phương và sự cả quyết khiến o khó quên.
No comments:
Post a Comment